Đưa tay lên xoa cái đầu trọc lốc, em mỉm cười bẽn lẽn: “Hôm trước cô giáo và các bạn vào thăm đều thấy tiếc cho mái tóc dài của em, nhưng em bảo không sao, ở bệnh viện như vậy cũng tiện cho tắm gội, mấy nữa ra viện tóc lại mọc dài ngay thôi mà”. Tập sách giáo khoa lớp 10 được em xếp ngay ngắn trong ngăn tủ, ngày nào em cũng lấy ra đọc, em bảo em phải cố gắng học, sau này còn vào đại học rồi đi làm để lấy tiền nuôi bố.
Xuất cơm 20 nghìn, hai bà cháu ăn chung ngon lành, hoa quả bánh sữa lại thỉnh thoảng được các cô bác bên cạnh mang cho. Chỉ vào cốc chè đậu đen để trên tủ em bảo của mẹ bé Tôm trong phòng bệnh vừa nấu mang cho. Cô bé vẫn nở nụ cười hồn nhiên, còn pha trò cho các em bé bên cạnh cười. Em luôn bảo một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ.
Dì họ vào thăm, dì nhìn thấy cháu bật khóc nức nở. Em lại phải ôm dì động viên: “Bệnh của cháu cần chữa lâu dài, cháu không đau không buồn thì dì phải vui lên để động viên cháu chứ?”. Câu nói của em làm những người bên cạnh không khỏi rơi nước mắt.
Cầm trong tay cuốn truyện cổ tích Việt Nam, giọng truyền cảm em đọc câu chuyện cổ tích Tấm Cám, các bé ngồi xúm lại vây quanh, đến đoạn chị Tấm gặp được hoàng tử, giọng em trầm lại nhẹ nhàng: “Các em thấy không, chỉ cần ở hiền chúng ta chắc chắn sẽ gặp điều kỳ diệu”.
Đôi mắt hồn nhiên trong veo của em ánh lên một sức sống mãnh liệt, một khát khao hy vọng. Sẽ chẳng bao giờ cô bé ấy chịu khuất phục. “Sẽ có điều kỳ diệu, chỉ cần chúng ta không ngừng hy vọng” là câu nói em luôn tự động viên mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét